SV1 gặp bạn là SV2 đang chạy xe máy đi học.

SV1 : Thời đại ngày nay SV mà còn chạy xe máy đi học.

SV2 ngạc nhiên hỏi lại : Thế mày đi bằng gì.

SV1 : Tao ấy à ? Phải ô tô 4 bánh trở lên mà còn tài xế đưa rước nữa chứ.

SV2 : Vậy à. Mày làm gì mà sang thế. Thế mày đi xe hiệu gì ?

SV1 : Vừa nói vừa co giò chạy  "Nào ta cùng Buýt"


Read More ...

0 nhận xét

Ba người đàn ông say rượu dìu nhau về nhà.
 Đến trước cửa một căn nhà, một gã đập vào cửa và hét lên:
 "Ông Tư ở đây phải không?".
Tiếng phụ nữ trả lời:
- Phải.
- Bà... bà là ai?
- Tôi là vợ ông Tư.
- Vậy bà làm ơn ra xem ai là ông Tư, đưa ổng vô nhà để mấy người kia còn về nhà nữa chứ...
Không biết mình là ai ?
Thêm chú thích
Read More ...

0 nhận xét


Gần giống ad, yêu người bằng tuổi không quen gọi anh - em toàn gọi mày tao @@~

Tỏ tình:

- Lâu không gặp, dạo này mày thế nào ?

- Vẫn độc thân từ bấy tới giờ à, còn

mày ?

- Tao cũng thế, có yêu ai đâu ? - Thế tao với mày yêu cmn nhau đi ?

- Ừ, hay thế đi

Xong, màn tỏ tình đơn giản và nhanh

nhất quả đất

- Từ giờ tao gọi mày là chồng nhá ?

- Ừ tao cũng gọi mày là vợ - Ok

- Ok

...

- Chồng ơi, dậy lấy xe lai tao ra đây tý

- Tao đang ngủ, ko rảnh

- Thế mày có lai không hay là để tao đi

xe ôm đây

- Thế đi xe ôm đi, kệ xác mày

- Nhưng tao hết tiền rồi, vất tao xin mấy chục nào

- Ặc, tổ sư mày, thôi đợi tao tý tao lấy xe

- Hí hí yêu chồng nhất

...

- Chồng ơi có thằng thích tao mày ạ

- Thằng nào thế ?

- Thằng Tùng, lớp bên cạnh

- À tao biết thằng đấy rồi, đẹp zai đấy,

hay mày yêu cmn đê

- Tổ sư mày, đếch thèm nói chuyện với cái loại mày nữa, ức chế bỏ mẹ.

- Ơ tao xin nhỗi, để mai tao sang nói

chuyện với nó cho

- Ờ, tao chỉ yêu mày thôi

- Ok hơn nì

...

- Hôm nay sinh nhật cái Thu hả mày ?

- Thu nào?

- Cái Thu lớp mình ấy

- Mày yêu nó hả, sao quan tâm nó thế

- Tao sút chết cha mày giờ, tao chỉ yêu

mỗi mày thôi. - Ừ, tạm tin, thế mày định mua cái gì cho

nó ?

- Tao không biết đâu, mày đi mà chọn.

- Cái gì cũng không biết. Thôi được rồi tối

qua đón tao

- Ok - Ok
...

- Vợ ơi, mua hộ tao cái thẻ điện thoại

- Hêt tiền rồi, tự túc đi

- Bố khỉ, chả bao giờ nhờ mày được cái gì

là sao

- Kệ tao

- Thì kệ mày, tao đi mua đây - Cút đi

5 phút sau

- Đầu ngõ nhà tao hết cmn thẻ rồi mày ạ

- Thôi để tao hỏi xem có ai có tao bắn

cho

- Ừ cám ơn mày nhá, ai lớp diu - Ừ

...
- Hôm qua mày lai con nào đi chơi đấy ?

- Cái Thảo, sao, có việc gì à ?

- Chúng nó đang bảo mày yêu con bé ấy

đấy

- Đứa nào bảo, vớ va vớ vẩn, tao lai nó

ra nhà bà thôi. - Tao biết thế quái nào được, đi mà hỏi

chúng nó ấy ?

- Mày ghen à ?

- Tao không rảnh

- Thật ko ?

- Tao sút chết cha mày đấy - Ừ thôi

- Thế mà tao nhờ lai đi có tý việc cũng

khó khăn

- Kệ cm tao, miễn tao yêu mình mày là

được

- Ừ tao cũng yêu mày, chồng ngố
...

Ngồi ngắm trăng:

- Vợ ơi, có khi nào mày bỏ tao yêu thằng

khác không

- Mày điên à, sao tự dưng hỏi tao thế ?

- Thì tao thấy bây giờ yêu nhau toàn chia

tay, chả mấy ai được lâu dài - Hôm nay mày bị dở người à, tự dưng nói linh tinh ?

- Ừ, vì tao yêu mày lắm

- Tao cũng thế

Hôn vào má cái

- Sau này học xong tao sẽ lấy mày làm vợ

- Ừ, tao đợi mày

p/S:...không đỡ nổi @@~
Read More ...

0 nhận xét




Có 1 người luôn tồn tại trong kí ức của chúng ta

Cho dù nụ cười đó đã phai nhạt, giọng nói đó ta không còn nhớ rõ nữa...

Nhưng cái cảm giác mỗi khi ta nhớ về người đó

Là không bao giờ thay đổi...
Read More ...

0 nhận xét

Hai thứ đáng sợ nhất trên đời
nàylà "Thời Gian" & "Khoảng Cách"
- "Thời Gian" là thứ duy nhất có
thể làm phai mờ tất cả niềm hạnh
phúc...
- "Khoảng Cách" là điều duy nhất
có thể làm hai nửa con tim lạc
nhịp nhau mãi mãi... :)
Read More ...

0 nhận xét

20 điều luôn tự nói với bản thân và phải tập quen dần với chúng ♥

1. Nếu nhắn tin cho người ta mà lâu không thấy người ta trả lời, đừng nhắn nữa.. không có sự chờ đợi thấp hèn đến thế.

2. Nếu không có ai bên cạnh, hãy thử một mình nghe nhạc, đọc sách, chơi game, xem phim, viết blog, viết nhật ký.. Hãy tập quen dần với bản thân mình..

3. Nếu như cảm thấy đau đớn trong lòng, hãy tìm một góc nhỏ hoặc trốn trong chăn khóc một trận long trời lở đất, chẳng cần ai đồng tình thương hại. Khóc xong rồi ngày mai lại vui vẻ tiếp tục cuộc sống..

4. Nếu có một ai đó làm chậm bước chân của mình, hãy nhẹ nhàng rẽ sang hướng khác. Người không biết quý trọng mình không đáng để mình tiếp tục cho đi tình bạn hoặc tình yêu vì cuối cùng người bị tổn thương nhiều nhất sẽ là mình mà sẽ không có ai xót xa cho mình.

5. Nếu mà có thể không hút thuốc thì đừng hút.. có thể không uống rượu thì đừng uống. Đây là những hành vi hủy diệt bản thân, nếu là vì ai đó mà làm vậy.. thì rõ ràng mình là đứa ngốc xít.. những người thật sự yêu mình sẽ không làm mình đau.

6. Lúc đau buồn nên tìm một người bạn mà mình tin tưởng để trút tâm sự, không nên chịu đựng một mình, làm tăng thêm nỗi buồn, nỗi cô đơn..

7. Lúc không vui buổi sáng có thể ngắm trời xanh mây trắng, buổi tối có thể ngắm trăng ngắm sao, đất trời bao la rồi sẽ có nơi thuộc về mình. Thà rằng đau một cách cao ngạo còn hơn yêu trong lén lút. Hãy nói với bản thân mình “You”re the best” và giữ vững niềm tin.

8. Đừng vì cô đơn mà chọn đại một người để yêu. Thật chẳng công bằng cho cả hai và cũng thiếu trách nhiệm. Hãy tìm một người bạn tri kỷ chứ không phải người yêu.

9. Nhớ kỹ ngày sinh của người mình yêu thương, đó là gia đình và cả chính mình. Sinh nhật mình không ai tặng quà cũng chẳng sao, mình vẫn có thể mua quà tặng ba mẹ. Nên nhớ, cha mẹ là người vất vả nhất khi mình sinh ra đời.

10. Lúc rảnh rỗi hãy nghe một đoạn nhạc hòa tấu nhẹ nhàng, đọc vài trang sách hay, ngủ một giấc trưa. Khi tâm trạng không vui cũng có thể ngủ một lát.

11. Bắt đầu từ bây giờ, phải thông minh một chút, đừng bao giờ hỏi người khác có nhớ mình không, có yêu mình không? Nếu người ta nhớ và yêu mình thì người ta khắc sẽ nói.. những lời này mà thốt ra từ miệng mình thì người ta sẽ trở nên kiêu ngạo và không quan tâm.

12. Không nên quá quan trọng hoá một số người hoặc một số việc, hãy để tất cả thuận theo tự nhiên. Thế giới này vốn không công bằng mà, quá quan trọng một việc gì đó sẽ đánh mất giá trị của bản thân.

13. Đừng vì bất cứ ai hay bất cứ việc gì mà ngược đãi bản thân như nhịn đói, khóc thương, tự kỷ, stress.. , đấy là những hành động chỉ có ngốc mới làm. Tất nhiên, đôi khi có ngốc nghếch một chút cũng chẳng sao, chẳng ai phải thông minh suốt cả đời..

14. Dù trong bất kỳ tình huống nào cũng không nên nói xấu người khác. Nếu bắt buộc phải nói thì nói vài lời tốt đẹp. Dù sao thêm một người bạn, cho dù ko phải là thân thiết lắm vẫn hơn là thêm một kẻ địch vì vài lời nói thiếu thận trọng, thiếu suy nghĩ của mình.

15. Đôi khi có thể xem vài bộ phim bi Hàn Quốc nhưng không nên đam mê, có thể ra đường mà tóc tai ủ rũ nhưng phải chú ý trường hợp, có thể chửi vài từ không hay ho nhưng chỉ khi với bạn bè thân thiết của mình. Phải nhớ là nói xong thì quên đi những điều ko vui.

16. Phải có một số bạn khác phái, chỉ đơn giản là bạn thôi nhưng lại là những quân sư tài ba cho mình khi cần thiết.

17. Hãy học cách thay đổi mình khi nỗi đau đến. Có những lời, nên chôn chặt trong lòng. Có những nỗi đau nên lẳng lặng quên đi. Khi đã trải qua, thấy mình trưởng thành hơn, tự mình hiểu là đủ. Có những thay đổi mình không cần phải nói ra, người ta sẽ nhìn thấy.

18. Hạn chế tranh cãi với người khác. Trong cơn giận người ta rất đáng sợ, sẽ vì mất điều khiển mà nói hoặc làm những điều đáng sợ không kém. Hãy nhẫn nhịn rồi suy nghĩ căn nguyên của vấn đề mà giải quyết trong êm đềm.

19. Cho dù phát sinh mâu thuẫn với bất cứ ai, cố gắng giải quyết trong vòng 24h, càng để lâu sự việc sẽ càng khó giải thích. Nếu trong phạm vi chấp nhận được hãy xin lỗi trước. Ngẫu nhiên làm người xấu trước cũng ko phải là việc quá tệ đâu.

20. Hãy chia sẻ link bài viết này lên tường của bạn và những người thân yêu ♥
Read More ...

0 nhận xét

Cầu Thăng Long lộng gió, cuối cùng nó cũng vượt qua con dốc một cách khó khăn vất vả, nó tự cho phép mình được thư giãn sau khi đã lên đến cầu. Nó đạp xe chậm rãi, thong thả, nhìn xuống dưới cầu hàng bạch đàn như đang vẫy gọi, dòng nước chảy nhẹ nhàng, tâm hồn nó cũng vui vẻ thoải mái hơn. Nó chợt bàng hoàng thảng thốt, trước mặt nó một bóng dáng quen thuộc đã trở nên xa
 vời. Thầm gọi tên anh, nó kìm nén và cố không được khóc. Kỷ niệm ùa về, ngày ấy... còn đâu...
30/4 năm lớp 12... Cả bọn rủ nhau đi hồ Đại Lải chơi trước khi thi tốt nghiệp, trong đó có nó và anh. Đạp xe hơn 20km vừa đi, vừa cười với bọn bạn làm nó mệt nhoài, lên tới nơi dường như không còn đủ sức để đùa nghịch nữa. Khi tất cả kéo nhau xuống hồ thì nó từ chối, ngồi trên bờ nó nhìn ra xa ngắm nhìn cảnh vật. Nó nhìn anh vui đùa cùng các bạn và thấy buồn khi còn không bao lâu nữa sẽ phải chia tay với trường lớp, các bạn. Mải suy nghĩ miên man, anh trở lại bên nó lúc nào không hay, ngồi xuống bên cạnh nó anh hỏi:
- Sao em không xuống chơi cùng mọi người?
- Em mệt quá, và em không thích nước.Anh lại hỏi:
- Em đang nghĩ gì vậy, có thể nói cho anh nghe được không?
- Em nghĩ đến ngày chúng mình phải chia tay với các bạn, với trường lớp, thày cô. Em sợ..
Anh ngắt lời nó:
- Em đừng sợ gì cả, bên cạnh em sẽ luôn có anh, chúng mình cùng cố gắng trong các kỳ thi em nhé.Nó nhìn anh cười và bối rối khi bốn mắt nhìn nhau.
- Nguyệt ơi, ra đây chơi đi- Bọn bạn đã vào gần bờ và phá tan khoảng không im lặng của nó và anh - Nhanh lên Nguyệt.
Nó đứng dậy, nhưng anh ngăn nó lại:
- Em đừng ra, bọn nó té nước vào người em đấy.Nhưng tính ương bướng của nó đã không nghe theo lời anh. Ra đến mép hồ nó bị nhỏ bạn đẩy xuống nước và cả bọn té nước vào người nó. Nó hét ầm lên nhưng bọn bạn vẫn tiếp tục, chỉ đến khi nó ướt hết quần áo mới thôi. Nó suýt khóc nếu như lúc đó anh không đến bên, anh trách nó:
- Anh đã nói rồi mà em không chịu nghe.Nó bướng bỉnh cười, ngồi chờ quần áo khô. Cả bọn chơi đến chiều thì về. Trên đường về cả bọn gặp mưa nhưng vẫn tiếp tục đi mặc kệ mưa gió gào thét trên đầu. Nó thích như vậy và kết quả hôm sau tất cả đều bị ốm...
Sau khi ra trường anh và nó học ở 2 trường, 2 thành phố khác nhau, cả 2 vẫn viết thư đều đặn cho nhau trong hơn 2 năm. Khi đi học xa, anh vẫn luôn dằn vặt mình không được ở gần để chăm sóc, an ủi mỗi khi nó buồn. Nó nói với anh nó vẫn gặp bạn bè thường xuyên và kể cho anh nghe những lần gặp các bạn để anh có thể vui hơn...
Mỗi lần gặp anh nó không muốn phải xa anh, nó bướng bỉnh cười đùa khi anh đi để rồi đêm về nó trằn trọc nhớ anh...
Nhưng những ngày vui ấy đã qua rồi, anh không còn viết thư cho nó nữa.
Sinh nhật, nó cảm thấy buồn làm sao, lần đầu tiên khi quen và yêu anh, sinh nhật nó vắng anh, vắng lời chúc của anh, 1 sự trống trải trong lòng. Bạn nó bảo anh nghĩ nó đã yêu người khác, nó bàng hoàng sửng sốt khi nghe nói vậy, 3 năm yêu nhau để rồi nghi ngờ vô lý như vậy. Nó viết thư cho anh, chỉ muốn anh hiểu rằng nó không phải là người như vậy, nhưng thư đi mà không trở lại, mệt mỏi và chán chường vì chờ đợi, nó tự nhủ không bao giờ viết nữa, anh đã cố tình không hiểu nó?
Vậy mà đã hơn 1 năm rồi không gặp anh, nó vẫn gặp bạn bè và trong những lần đó, có nó mà không có anh và ngược lại có anh mà không có nó. Bây giờ nó vẫn còn cảm thấy buồn vì chuyện đó, nó dường như không còn muốn yêu ai nữa, có vài người đến nhưng nó tìm cách lẩn tránh, nó sợ phải đối mặt với những chuyện như vậy, nhưng nó không dấu được lòng mình, nó vẫn yêu anh và nó không nói điều ấy với ai, kể cả cô bạn thân nhất.
Bây giờ trước mặt nó là anh, nó sợ phải đối mặt với anh mặc dù nó không phải là người có lỗi. Liếc nhìn đồng hồ, đã gần đến giờ học, nó nhấn mạnh pêđan vượt qua anh, cảm giác lo lắng đã qua, nó cố tình không nhận ra anh. Bỗng nhiên nó giật mình khi anh đi bên cạnh với giọng nói ấm áp ngày nào:
- Nguyệt! Em không nhận ra anh sao?
Nó ngập ngừng:
- Anh đấy ư? Em vội quá nên không nhận ra anh.Anh cười, nụ cười hiền dịu ngày xưa. 
Read More ...

0 nhận xét



Truyện ngắn:
NHƯ MỘT THÓI QUEN♥
= = =
- Nhóc hâm
- Có anh hâm ý
- Uk thì hâm mới thích em
- Ơ, vậy chứ không hâm thì không thích em hả
- Anh nguyện hâm cả đời, được không?
- Hihi, nhớ nhá, nguyện hâm cả đời vì em nhá...Cô yêu anh, dù cả hai vẫn chưa một lần gặp mặt. Anh chỉ là một người cô tình cờ quen biết trên mạng, nói chuyện, quen, và rồi tự lúc nào cô cũng không rõ, anh đã trở thành một phần không thể thiếu của cô.
- Anh à, bao giờ thì anh sẽ gặp em?
- 4 năm em nhé
- Lâu quá à
- Uhm
- Em sẽ chờ, chờ anh 4 năm nhá nhá
- Cảm ơn em...Như một thói quen, hằng đêm cô lại online, chỉ để mong thấy được ánh sáng từ nick yahoo quen thuộc nào đó, nói chuyện với anh, mỗi đêm, dường như đã trở thành một thói quen của cô.
- Anh ơi, trung thu đẹp quá kìa
- Em đi chơi đi
- Không, ở đây nói chuyện với anh cơ
- Nhóc hâm
- Có anh hâm ý
- Uhm, anh hâm cả đời mà, được chưa
- Hihi, anh à, 4 mùa trăng nữa, anh dẫn em đi chơi nha anh, nha nha
- Uhm, anh hứa, nhóc yêu của anh
Ba mùa trăng lặng lẽ trôi qua, giờ đây, anh đã chiếm một phần quan trọng trong cuộc đời cô, cô yêu anh, chỉ yêu mình anh, và cô biết, anh cũng rất yêu cô...
Một ngày kia, nick của ai kia không sáng, cô cảm thấy trống vắng, cô đơn...
- (Offline) Em nhớ anh lắm, hôm nay anh bận không online được à?
Hôm nay đã là ngày thứ tư nick ai kia không sáng, ngay cả điện thoại cũng không ai trả lời, cứ như rằng, người đó không hề tồn tại.
Đêm nay, như một thói quen, cô lại chờ đợi, giờ đây cô không còn gửi tin cho anh nữa, vì những ngày qua, yahoo của anh chắc hẳn đã ngập tràn những tin nhắn yêu thương, nhớ nhung và cả những giọt nước mắt của cô.
Bất chợt- bapbong_ts is now online
Là anh, anh lên rồi, cô vui mừng- bapbong_ts is typing new message...Cô hồi hộp
- Eh nhóc, quên anh đi
Cô lặng người, vậy... là sao?
- Em yêu một người mà em chưa hề gặp mặt sao? Nhóc ngốc nghếch? Anh chẳng là gì của em, và em chả là gì với anh cả, tất cả chỉ là một trò chơi thôi, và anh thật không ngờ rằng em lại ngốc nghếch đến thế.
- Tạm biệt nhá, em sống tốt. Quên chuyện xưa đi, vì anh, chỉ là một thằng hâm thôi, và đơn giản, mình không thuộc về nhau- bapbong_ts is now offlineTại sao? Cô hoàn toàn trống rỗng. Cô dường như vô thức, cô là kẻ ngốc ư? Cô chỉ là một món đồ chơi ư? Cô đã yêu, yêu anh hết con tim, để rồi, đôi ta không thuộc về nhau sao?
- Tạm biệt anh, anh cũng sống tốt nhé. Và tại sao? Anh vẫn là một kẻ hâm?
Cô biết, đó là dòng tin nhắn cuối cùng. Cô nhớ, cô đã từng hỏi anh
- Anh ơi, yêu là gì ạ?
- Sao em hỏi thế?
- Tại sao yêu là đau ạ?
- ...Tại sao đã biết yêu là sẽ đau, mà cô vẫn cứ yêu? Nhưng cô không hối hận về sự cố chấp của mình, vì đơn giản, cô yêu anh, yêu rất nhiều
Có một câu chuyện, rằng y học Việt Nam đã có một bước tiến dài. Một ca phẫu thuật não đã thành công, và bệnh nhân đã sống sót sau ca phẫu thuật, một ca phẫu thuật với chỉ 10% thành công.
Bấy giờ, đang là mùa xuân.
Một mùa trăng lại đến, trên một cây cầu nọ, có một cô gái, để xỏa mái tóc dài mượt, diện bộ váy rất dễ thương, đôi khuyên tai lấp lánh dưới ánh đèn đường, và trông cô thật đẹp, dường như át cả nét đẹp dịu dàng của anh trăng kia.Đôi mắt cô đượm buồn, nhìn về nơi xa xăm. Trung thu năm nay, tại nơi này, anh đã hứa sẽ gặp cô, lần gặp đầu tiên sau 4 năm dài chờ đợi, nhưng... giờ đây, chỉ có một mình cô. Bỗng...
- Em đến sớm quá
Cô giật mình quay lại, người vừa nói với cô, đang đứng kia. Cô im lặng, cô thấy dường như có nét gì đó yêu thương, thân thuộc ở người đang đứng đối diện cô kia.
- Sao em im lặng vậy? Bối rối quá à?
- Anh là ai?
- Anh à? Anh chỉ là một kẻ hâm thôi mà
Giọt nước mắt chợt lăn dài trên má, cô quay mặt đi, khóc nức nở. Là anh, chính là anh, người cô yêu, chờ đợi suốt 4 năm, và coi cô như một món đồ chơi. Chợt cô lặng người, có một vòng tay ấm áp ôm chặt cô từ phía sau...
Cô giật nảy, quay lại, tát vào mặt kẻ vô tình kia.
- Anh làm trò gì vậy? Anh nói anh yêu tôi, rồi lại xem tôi như một món đồ chơi, giờ đây anh quay lại, và, và, anh xem thường tôi đến thế ư?
Cô gào lên trong nước mắt
- Anh xin lỗi
- Xin lỗi ư? Anh nghĩ chỉ cần xin lỗi sao? Anh bỏ rơi tôi, và rồi quay lại nói một lời xin lỗi là xong sao? Tại sao? Tại sao?
Cô dường như không thể thốt lên thành lời, cô khóc òa lên như một đứa trẻ
- Tại sao? Tại sao anh lại lừa dối em? Tại sao anh không nói với em về chuyện đó?
- Vì 10% sống sót không đủ để đặt cược cho tình yêu của em...
Anh ôm chặt lấy cô, dòng lệ vẫn không ngừng rơi, cô nức nở, trong vòng tay ấm áp kia, và đó thật sự là những giọt nước mắt hạnh phúc.
- Tại sao anh lại đến đây?
- Vì anh biết em sẽ đợi anh
- Xí, làm sao anh biết được?
- Vậy vì sao em vẫn đến đây?
- Ơ, vì... vì..., em... ơ
Và, như một thói quen
- Haha, nhóc hâm
- Có anh hâm ý ♥
*Sưu tầm!
Read More ...

0 nhận xét



Hình ảnh: Truyện ngắn
NGƯỜI THAY THẾ
-Xin lỗi
- Haizz!! Thật là...lúc nào cậu cũng xin lỗi . Cậu có bao giờ có lỗi gì đâu. Chúng mình đi chơi vào buổi sau cũng được mà- Linh lại toe toét với Hoàng... Một nụ cười mà trong mắt Hoàng đó là một thiên thần, nó như 1 bàn tay đã nắm lấy trái tim Hoàng ngay từ lần đầu hai đứa vô học cùng lớp
Hoàng và Linh thích nhau từ hồi lớp 10, nhưng chưa một lần công khai với cả lớp. Nhưng ngược lại họ giành cho nhau những tình cảm rất đặc biệt....
- Thế này nhé...chúng mình sẽ cùng đi chơi vào chủ nhật, cấp 3 nên cũng phải giành nhiều thời gian cho việc học... mình sẽ chuẩn bị đồ ăn trước ở nhà. Ok?- Linh luôn chu đáo và sắp xếp công việc hợp lí thế đấy.
-Ok. đồng ý hai tai luôn
Linh nhíu mày thắc mắc:
- Sao lại là hai tai
-Ah...ờ..thì..mình luôn nghe Linh nên..nên..mới là hai tai- Hoàng ngây ngô, gãy đầu nói.Cả hai đứa đều cười tít mắt với nhau -sảng khoái..."Cuộc sống là vậy đấy.Hạnh phúc với Hoàng khi được thả mình trong nhưng trận cười vỡ bụng với Linh,khi có được những buổi chủ nhật đi chơi, được Linh trổ tài với những món ăn đặc biệt "để ở môi muốn trôi ra ngoài"nhưng Hoàng luôn khen ngon tấm tắc,với những khi ngồi xem những bức ảnh 2 đứa"tự sướng"-hài vô cùng.
Những việc làm đơn giản đó đã theo Hoàng suốt 3 năm , để bây giờ nằm trong bệnh viện với bức ảnh của Linh bên cạnh, Hoàng vô cùng đau đớn khi kể lại câu chuyện của mình và Linh-có thể nói là 1 cuốn nhật kí lớn nhất,quan trọng nhất và không thể quyên được trong trái tim Hoàng ...cho 1 người khác nghe.
Phạm Minh Hoàng người anh song sinh của Phạm Hoàng-người đang dằn vặt và đau khổ về chuyện tình cảm của mình.Ung thư-căn bệnh quái ác đã làm Hoàng đau đớn vô cùng về cả thể xác lẫn tinh thần.Sẽ thế nào khi Linh biết người mà mình sẽ dành trọn tình cảm,người mà sẽ là bờ vai vững chắc nhất mỗi khi vui buồn,là"nhà"luôn chờ đợi,lắng nghe,chia sẻ và chăm sóc Linh mọi lúc sẽ không còn là Hoàng-Hoàng của 3 năm trước,mà đó sẽ là 1 người khác,người anh song sinh giống Hoàng như giọt nước...nhưng nó còn hơn là việc Linh sẽ đau khổ khi biết Hoàng sắp dời khỏi cuộc đời đầy tươi đẹp này...Hoàng đã nghĩ như vậy,Hoàng khó khăn,khổ tâm khi phải đưa ra quyết định và thuyết phục anh trai nhận lời làm người yêu của Linh.Ít nhất là lấp liếm cho sự ra đi đột ngột không 1 ai biết,kể cả Linh -người đặc biệt nhất trong cuộc đời của Hoàng.
Ba năm biết mình mắc căn bệnh hiểm nghèo cũng là ba năm đẹp nhất trong cuộc đời của Hoàng- ba năm có Linh ...Thật khó xử với anh trai Hoàng , nhưng nghĩ về câu chuyện của 2 người ; tình cảm chân thành,tình yêu vô điều kiện mà Hoàng dành cho Linh;sự đau khổ dằn vặt và sự chiến đấu với căn bệnh ung thư 3 năm trời đã khiến cho anh trai Hoàng đồng ý lời đề nghị chân thành và tha thiết của Hoàng.
Trong thời gian nằm bệnh viện Hoàng đã nói dối Linh là phải sang Mỹ thăm bà ......Và trước khi mất Hoàng đã gắng sức viết những chữ cuối cùng vào quyển sổ nhật kí: Xin lỗi!!!
Hãy luôn hạnh phúc nhé...Linh.
Lại là câu nói xin lỗi... nhưng lần này ko còn ai trách Hoàng nữa,ko còn ai cười toe khi nói Hoàng ko có lỗi gì cả...Vì Linh sẽ ko biết ...và mãi mãi ko bao giờ biết...lời xin lỗi cuối cùng này của Hoàng..
Hoàng qua đời ... vì sợ điều ko mong muốn nhất xảy ra nên trong đám tang ko có 1 người bạn nào của Hoàng cả . Đám tang buồn và cô đơn ...nhưng Hoàng đã làm được việc mà Hoàng thấy mãn nguyện,đó là ko làm cho Linh đau khổ .
Mấy tháng sau cuộc sống dần trở lại bình thường...Linh vẫn thường xuyên nhắn tin với anh trai Hoàng...vẫn những cuộc đi chơi buổi chủ nhật...vẫn cái ko khí thoải mái vui tươi bao trùm lên cả 2 người.Anh trai Hoàng cũng dần quen và thoải mái hơn với mỗi quan hệ chưa sâu sắc này ......
-Phạm Hoàng.
Đây là mộ của ai ạ?
-Linh thắc mắc.Anh trai Hoàng chỉ im lặng.
Biết anh trai Hoàng ko muốn nói nên Linh cũng ko hỏi thêm gì cả dù rất nhiều điều thắc mắc về người này.
Nhưng Linh đâu có biết là mình đang đứng trước phần mộ của Hoàng-người yêu thực sư của Linh...Đứng trước mộ Hoàng,anh trai Hoàng thầm nghĩ về câu nói của gần 1 năm,trước khi Hoàng ra đi :"...Anh hứa sẽ bên Linh,chăm soc Linh và cho Linh 1 kí ức đẹp mang tên em...Hoàng ạ"

Nhà mình đọc tiếp tại đây nhé
Đa Cảm-Đa Diện Cảm Xúc
[maimai]Truyện ngắn
NGƯỜI THAY THẾ
-Xin lỗi
- Haizz!! Thật là...lúc nào cậu cũng xin lỗi . Cậu có bao giờ có lỗi gì đâu. Chúng mình đi chơi vào buổi sau cũng được mà- Linh lại toe toét với Hoàng... Một nụ cười mà trong mắt Hoàng đó là một thiên thần, nó như 1 bàn tay đã nắm lấy trái tim Hoàng ngay từ lần đầu hai đứa vô học cùng lớp
Hoàng và Linh thích nhau từ hồi lớp 10, nhưng chưa một lần công khai với cả lớp. Nhưng ngược lại họ giành cho nhau những tình cảm rất đặc biệt....
- Thế này nhé...chúng mình sẽ cùng đi chơi vào chủ nhật, cấp 3 nên cũng phải giành nhiều thời gian cho việc học... mình sẽ chuẩn bị đồ ăn trước ở nhà. Ok?- Linh luôn chu đáo và sắp xếp công việc hợp lí thế đấy.
-Ok. đồng ý hai tai luôn
Linh nhíu mày thắc mắc:
- Sao lại là hai tai
-Ah...ờ..thì..mình luôn nghe Linh nên..nên..mới là hai tai- Hoàng ngây ngô, gãy đầu nói.Cả hai đứa đều cười tít mắt với nhau -sảng khoái..."Cuộc sống là vậy đấy.Hạnh phúc với Hoàng khi được thả mình trong nhưng trận cười vỡ bụng với Linh,khi có được những buổi chủ nhật đi chơi, được Linh trổ tài với những món ăn đặc biệt "để ở môi muốn trôi ra ngoài"nhưng Hoàng luôn khen ngon tấm tắc,với những khi ngồi xem những bức ảnh 2 đứa"tự sướng"-hài vô cùng.
Những việc làm đơn giản đó đã theo Hoàng suốt 3 năm , để bây giờ nằm trong bệnh viện với bức ảnh của Linh bên cạnh, Hoàng vô cùng đau đớn khi kể lại câu chuyện của mình và Linh-có thể nói là 1 cuốn nhật kí lớn nhất,quan trọng nhất và không thể quyên được trong trái tim Hoàng ...cho 1 người khác nghe.
Phạm Minh Hoàng người anh song sinh của Phạm Hoàng-người đang dằn vặt và đau khổ về chuyện tình cảm của mình.Ung thư-căn bệnh quái ác đã làm Hoàng đau đớn vô cùng về cả thể xác lẫn tinh thần.Sẽ thế nào khi Linh biết người mà mình sẽ dành trọn tình cảm,người mà sẽ là bờ vai vững chắc nhất mỗi khi vui buồn,là"nhà"luôn chờ đợi,lắng nghe,chia sẻ và chăm sóc Linh mọi lúc sẽ không còn là Hoàng-Hoàng của 3 năm trước,mà đó sẽ là 1 người khác,người anh song sinh giống Hoàng như giọt nước...nhưng nó còn hơn là việc Linh sẽ đau khổ khi biết Hoàng sắp dời khỏi cuộc đời đầy tươi đẹp này...Hoàng đã nghĩ như vậy,Hoàng khó khăn,khổ tâm khi phải đưa ra quyết định và thuyết phục anh trai nhận lời làm người yêu của Linh.Ít nhất là lấp liếm cho sự ra đi đột ngột không 1 ai biết,kể cả Linh -người đặc biệt nhất trong cuộc đời của Hoàng.
Ba năm biết mình mắc căn bệnh hiểm nghèo cũng là ba năm đẹp nhất trong cuộc đời của Hoàng- ba năm có Linh ...Thật khó xử với anh trai Hoàng , nhưng nghĩ về câu chuyện của 2 người ; tình cảm chân thành,tình yêu vô điều kiện mà Hoàng dành cho Linh;sự đau khổ dằn vặt và sự chiến đấu với căn bệnh ung thư 3 năm trời đã khiến cho anh trai Hoàng đồng ý lời đề nghị chân thành và tha thiết của Hoàng.
Trong thời gian nằm bệnh viện Hoàng đã nói dối Linh là phải sang Mỹ thăm bà ......Và trước khi mất Hoàng đã gắng sức viết những chữ cuối cùng vào quyển sổ nhật kí: Xin lỗi!!!
Hãy luôn hạnh phúc nhé...Linh.
Lại là câu nói xin lỗi... nhưng lần này ko còn ai trách Hoàng nữa,ko còn ai cười toe khi nói Hoàng ko có lỗi gì cả...Vì Linh sẽ ko biết ...và mãi mãi ko bao giờ biết...lời xin lỗi cuối cùng này của Hoàng..
Hoàng qua đời ... vì sợ điều ko mong muốn nhất xảy ra nên trong đám tang ko có 1 người bạn nào của Hoàng cả . Đám tang buồn và cô đơn ...nhưng Hoàng đã làm được việc mà Hoàng thấy mãn nguyện,đó là ko làm cho Linh đau khổ .
Mấy tháng sau cuộc sống dần trở lại bình thường...Linh vẫn thường xuyên nhắn tin với anh trai Hoàng...vẫn những cuộc đi chơi buổi chủ nhật...vẫn cái ko khí thoải mái vui tươi bao trùm lên cả 2 người.Anh trai Hoàng cũng dần quen và thoải mái hơn với mỗi quan hệ chưa sâu sắc này ......
-Phạm Hoàng.
Đây là mộ của ai ạ?
-Linh thắc mắc.Anh trai Hoàng chỉ im lặng.
Biết anh trai Hoàng ko muốn nói nên Linh cũng ko hỏi thêm gì cả dù rất nhiều điều thắc mắc về người này.
Nhưng Linh đâu có biết là mình đang đứng trước phần mộ của Hoàng-người yêu thực sư của Linh...Đứng trước mộ Hoàng,anh trai Hoàng thầm nghĩ về câu nói của gần 1 năm,trước khi Hoàng ra đi :"...Anh hứa sẽ bên Linh,chăm soc Linh và cho Linh 1 kí ức đẹp mang tên em...Hoàng ạ"

Read More ...

0 nhận xét


Khi yêu em...
Hình ảnh: Khi yêu em...

anh đã cố gắng làm...

..mọi thứ để em không bị tổn thương

Để rồi giờ đây...

anh mới nhận ra rằng

..trong tình yêu của chúng mình anh... 

. . .mới là người bị tổn thương nhiều nhất !

Khánh Liên
anh đã cố gắng làm...

..mọi thứ để em không bị tổn thương
Để rồi giờ đây...

anh mới nhận ra rằng

..trong tình yêu của chúng mình anh...

. . .mới là người bị tổn thương nhiều nhất !

Read More ...

0 nhận xét


Hình ảnh: ¤.... Thảo Pê Ét ....¤
 - Cần 1chút 'tinh tế' để thấy những nỗi đau...
 - Cần 1chút 'đau đớn' để cảm nhận hạnh phúc....
 - Cần 1chút ' đúng lúc' để níu giữ yêu thương....
 - Cần 1 chút ' xót thương' để trân trọng tình cảm.....
 - Cần 1chút ' dũng cảm' để vượt qua mọi khó khăn....
 - Cần 1chút ' thời gian' để yêu thương một người....¤.... Thảo Pê Ét ....¤
- Cần 1chút 'tinh tế' để thấy những nỗi đau...
- Cần 1chút 'đau đớn' để cảm nhận hạnh phúc....
- Cần 1chút ' đúng lúc' để níu giữ yêu thương....
- Cần 1 chút ' xót thương' để trân trọng tình cảm.....
- Cần 1chút ' dũng cảm' để vượt qua mọi khó khăn....
- Cần 1chút ' thời gian' để yêu thương một người....
Read More ...

0 nhận xét


Hình ảnh: <3Chanh<3
ẤY biết không ?

...Không biết bao nhiêu lần TỚ nhìn lên bầu trời đầy sao kia để ước nguyện .........
TỚ ước rằng chúng ta sẽ luôn mãi ở bên nhau ......
TỚ ước rằng TỚ sẽ mãi là người lau những giọt nước mắt lăn trên má của ẤY , sẽ luôn là người để Ấy chia sẻ niềm vui nỗi buồn ......
Và ẤY ơi,điều ước quan trọng nhất là gì ẤY có biết ?
" TỚ ước rằng ẤY sẽ là người hạnh phúc nhất thế gian để TỚ được là người hạnh phúc thứ hai sau ẤY !"

...... ẤY ơi ! .....

Giá như những lúc ngồi cùng ấy thời gian cứ kéo dài mãi .
Giá như TỚ có thể bước vào tâm hồn ẤY .
Giá như TỚ có thể ghi nhớ một cách rõ ràng hình ảnh ẤY trong tâm trí.
Giá như TỚ có thể mơ về ẤY hằng đêm .
Giá như TỚ biết ẤY nghĩ gì về TỚ ...
Giá như mà có ẤY ở đây !

Giá như ẤY là con mắt phải, còn TỚ là con mắt trái thì mình sẽ mãi ở bên, chẳng có con mắt thứ 3 nào cả .
Giá như thế gian là một buổi hoàng hôn, ẤY là mặt trời và TỚ là biển rộng .
Giá như TỚ chẳng bao giờ phải hoài nghi về câu chuyện cổ tích, hoàng tử lấy vợ, công chúa lấy chồng, sẽ chỉ có những đứa trẻ thôi, dắt tay nhau qua cánh đồng cỏ nội .
Giá như chúng ta hiểu nhiều hơn những điều chúng ta biết, rằng mọi dòng sông đều đổ về một biển nhưng không phải sông nào cũng sâu, cạn như nhau .

Và ẤY ơi ! Giá mà TỚ có thể biến mọi cảm xúc thành lời, giá mà TỚ có thể gửi những yêu thương vào gió .
Giá như thương yêu không bao giờ phải là ngọn cỏ để vô tình bị dẫm nát dưới chân qua .
Giá như thế gian chỉ có một ngôi nhà, để chúng ta có chung ô cửa sổ, chung cửa đi, và chung một mái nhà .

Giá như mà ẤY biết, có những điều giản đơn chẳng thể nói thành lời .
Giá như mà tớ chẳng bao giờ phải ngần ngại mỗi khi nhìn sâu vào đôi mắt ấy, không phải đắn đo điều gì đó vô tình .
Giá như tớ hiểu được điều giản đơn sau những tiếng thở dài, sau ánh mắt, nụ cười, sau cái nhìn xa xôi, sau những nét trầm tư trên gương mặt ấy .

Và mỗi khi nghĩ về TỚ ...

Giá như ẤY đừng bao giờ nghĩ rằng thi sĩ biết làm thơ .... bởi vì thế mà họ mơ rất giỏi ....
Giá như ẤY đừng bao giờ nghĩ rằng nhà văn biết viết truyện .... bởi vì thế mà họ bịa rất tài ...
TỚ có thể là thi sĩ, là nhà văn hay một người viết kịch, TỚ có thể tô màu lên những điều nhợt nhạt của cuộc sống, nhưng dường như trái tim tớ lại là điều mà chẳng bao giờ TỚ có thể viết hết thành lời !
Đơn giản vậy thôi ... !

TỚ YÊU ẤY ! ...
.... và giá như có một sự đọc ngược lại để đừng bao giờ có một dấu "chấm" sau tất cả những điều được viết ra từ những nỗi niềm vô hạn !

Vào đọc stt cảm xúc ở đây nhé: ღSave yêu thương cũ vào File quá khứღ Download niềm vui và Delete nỗi buồnღẤY biết không ?

...Không biết bao nhiêu lần TỚ nhìn lên bầu trời đầy sao kia để ước nguyện .........
TỚ ước rằng chúng ta sẽ luôn mãi ở bên nhau ......
TỚ ước rằng TỚ sẽ mãi là người lau những giọt nước mắt lăn trên má của ẤY , sẽ luôn là người để Ấy chia sẻ niềm vui nỗi buồn ......
Và ẤY ơi,điều ước quan trọng nhất là gì ẤY có biết ?
" TỚ ước rằng ẤY sẽ là người hạnh phúc nhất thế gian để TỚ được là người hạnh phúc thứ hai sau ẤY !"

...... ẤY ơi ! .....

Giá như những lúc ngồi cùng ấy thời gian cứ kéo dài mãi .
Giá như TỚ có thể bước vào tâm hồn ẤY .
Giá như TỚ có thể ghi nhớ một cách rõ ràng hình ảnh ẤY trong tâm trí.
Giá như TỚ có thể mơ về ẤY hằng đêm .
Giá như TỚ biết ẤY nghĩ gì về TỚ ...
Giá như mà có ẤY ở đây !

Giá như ẤY là con mắt phải, còn TỚ là con mắt trái thì mình sẽ mãi ở bên, chẳng có con mắt thứ 3 nào cả .
Giá như thế gian là một buổi hoàng hôn, ẤY là mặt trời và TỚ là biển rộng .
Giá như TỚ chẳng bao giờ phải hoài nghi về câu chuyện cổ tích, hoàng tử lấy vợ, công chúa lấy chồng, sẽ chỉ có những đứa trẻ thôi, dắt tay nhau qua cánh đồng cỏ nội .
Giá như chúng ta hiểu nhiều hơn những điều chúng ta biết, rằng mọi dòng sông đều đổ về một biển nhưng không phải sông nào cũng sâu, cạn như nhau .

Và ẤY ơi ! Giá mà TỚ có thể biến mọi cảm xúc thành lời, giá mà TỚ có thể gửi những yêu thương vào gió .
Giá như thương yêu không bao giờ phải là ngọn cỏ để vô tình bị dẫm nát dưới chân qua .
Giá như thế gian chỉ có một ngôi nhà, để chúng ta có chung ô cửa sổ, chung cửa đi, và chung một mái nhà .

Giá như mà ẤY biết, có những điều giản đơn chẳng thể nói thành lời .
Giá như mà tớ chẳng bao giờ phải ngần ngại mỗi khi nhìn sâu vào đôi mắt ấy, không phải đắn đo điều gì đó vô tình .
Giá như tớ hiểu được điều giản đơn sau những tiếng thở dài, sau ánh mắt, nụ cười, sau cái nhìn xa xôi, sau những nét trầm tư trên gương mặt ấy .

Và mỗi khi nghĩ về TỚ ...

Giá như ẤY đừng bao giờ nghĩ rằng thi sĩ biết làm thơ .... bởi vì thế mà họ mơ rất giỏi ....
Giá như ẤY đừng bao giờ nghĩ rằng nhà văn biết viết truyện .... bởi vì thế mà họ bịa rất tài ...
TỚ có thể là thi sĩ, là nhà văn hay một người viết kịch, TỚ có thể tô màu lên những điều nhợt nhạt của cuộc sống, nhưng dường như trái tim tớ lại là điều mà chẳng bao giờ TỚ có thể viết hết thành lời !
Đơn giản vậy thôi ... !

TỚ YÊU ẤY ! ...
.... và giá như có một sự đọc ngược lại để đừng bao giờ có một dấu "chấm" sau tất cả những điều được viết ra từ những nỗi niềm vô hạn !
Read More ...

0 nhận xét


= = =
Cô gửi cho anh một tin nhắn :Nếu như trong nhà nghèo túng chán nản đến mức chỉ có một bát cháo cho hai chúng ta. Anh sẽ đem chút cháo trong bát ấy cho em ăn chứ ?.
Anh trả lời :Vậy mà cũng phải nói sao? Nhưng anh cho rằng một người con trai yêu một người con gái một cách chân chính thì sẽ không để cho người con gái mình yêu phải sống như thế.
Cô trả lời :Nhưng có một người trả lời thế này.
Anh ta nói, không ! anh sẽ đem hết phần cháo cho cô ấy ăn.Đoạn đối thoại ấy có phải sẽ cảm động được mọi cô gái.
Em không biết, nhưng em bị nó tác động rất sâu sắc.
Nói như thế, nếu đến bát cháo kia cũng không có, thì anh ta sẽ làm thế nào. Hoặc là nghĩ đến việc bát cháo ấy cô kia ăn rồi, nhỡ vẫn cảm thấy đói thì sao.Cô vẫn cho rằng anh nên trả lời giống như chàng trai kia :
Không ! anh sẽ nhường bát cháo ấy cho em ăn, đó mới là thực sự hoàn mỹ, mẫu mực, mới là đáp án duy nhất.
Nhưng vì anh không trả lời vấn đề theo phương án ấy, anh và cô lưng dựa lưng suốt một đêm, anh mấy lần muốn ôm cô ngủ đều bị cô cự tuyệt.Trời có lúc không thuận theo lòng người
Sau này, đến một thời điểm, do nhiều nguyên nhân, anh và cô lâm vào tình cảnh giống như thế, hai người khó khăn đến mức chỉ có một bát cháo. Hôm đó, anh nhẹ nhàng để lại một lời nhắn:
Em yêu, em ăn đi, bát cháo trên bàn là dành phần em, anh ăn xong rồi. Cô ăn hết bát cháo, rồi nghỉ ngơi . Anh từ bên ngoài trở vào, mang cho cô xiên thịt dê mà cô thích ăn, hoa quả, trà sữa.Anh nói với cô :Anh đã tìm được một công việc tạm thời, số tiền này, là ông chủ ứng trước tiền lương cho anh.Nói xong còn đưa túi tiền sáng choang ra trước mặt cô.
Xong rồi anh làm điệu bộ tinh nghịch.
Trong những ngày khốn khó nhất ấy, cô vẫn có được hạnh phúc vui vẻ, còn thì anh dường như làm việc vất vả nên sức khoẻ có phần giảm sút. Thời gian sau, anh ổn định được công tác, họ tràn đầy hạnh phúc khát khao hướng về một tương lai tốt đẹp.Cô thích xem tivi, bản tin trên tivi nhiều năm trước đã từng phát đi một sự kiện chấn động, một người mẹ và con trai bị chôn dưới lớp đất đá, lúc sữa người mẹ bị đứa con uống cạn, người mẹ đã tự cắn mách máu trên tay, dùng máu tuơi của chính mình nuôi con trai, vài ngày sau, mọi người cuối cùng cũng dọn được đống đất đá cứu hai mẹ con, người mẹ đã cạn máu mà lìa xa cõi đời, trên khoé miệng đứa trẻ vẫn còn đọng lại máu tươi của người mẹ cùng với nụ cười hồn nhiên, hai má đỏ hồng như có được một cuộc sống mới.
Cô hỏi anh :Nếu như hai chúng ta cùng bị đè dưới đống đất đá ấy, anh có giống như người mẹ kia dùng máu cứu sống em không?


Anh sau câu nói của cô có một chút xúc động. Anh nói với cô :Em chưa già mà đã có cái ý nghĩ như thế sao? Em là người phụ nữ của anh, anh sẽ làm tất cả để cho em được hạnh phúc, bất luận là lúc cuộc sống và an toàn của em bị đe doạ, anh sẽ làm tất cả để bảo vệ cho em. Em là người anh yêu nhất, anh cũng sẽ không cho phép em có thứ suy nghĩ như thế, em yêu ạ.
Cuối tuần, một buổi sáng đẹp trời, trên con đường về nhà sau khi mua thật nhiều đồ ăn, quần áo mà cô thích, anh dắt tay cô vui vẻ dạo phố. Hai con người nhỏ bé hạnh phúc ấy chỉ cần băng qua một ngã tư nữa thì có thể đến được tổ ấm tình yêu mà mình xây đắp, là thiên đường nhỏ hạnh phúc của họ . Anh một tay nắm tay cô, một tay xách đồ vừa mua, anh đi trước, cô đi sau, hai người đang ở vạch sơn chuẩn bị qua đường, đột nhiên có một chiếc xe lao đến từ phía sau cô - cô chỉ cách anh một bước chân.Chớp mắt nữa thôi, chiếc xe sẽ tông vào cô. "Ầm" cái tiếng chát chúa ấy là tiếng tông của chiếc xe ô tô.
Tất cả đều đột ngột, người bị đâm đã văng cách xa hai mét, máu lênh láng trên đường. "Không! không phải" tiếng kêu kinh hãi đến từ phía cô, tiếng gào thét thê lương đập vào màng nhĩ của những người xung quanh. Cô biết rằng người bị chiếc xe đâm đáng ra sẽ là cô, chỉ chớp mắt như thế người bình thường sao có thể thể kịp phản ứng, anh vội vàng đẩy cô ra, chính mình ngã trong vũng máu.Cô bổ nhào xuống bên anh mà khóc, trên người anh toàn là máu, cô hét to gọi tên anh, mọi người xung quanh nói không thể làm gì được nữa rồi, họ đã thử nhưng anh không còn thở nữa...
>Các bạn đọc tiếp tại đây nha:
Đa Cảm-Đa Diện Cảm Xúc
[maimai]
Read More ...

0 nhận xét


 "Hehe , bắt đc anh rồi nhé!" - Cô bé chạy đến và kéo anh ra ngoài .

 " Anh này , em có chuyện cần nói với anh "

Ngoài quán rượu sáng và ít ồn ào hơn .

Giọng của cô nàng , 1 cô bé teen có dáng người nhỏ nhắn, mặc 1 chiếc váy liền màu trắng , cái áo khoác thời trang lửng màu đỏ ớt , 1 cô bé khá là sặc sỡ

_  Anh này , anh sẽ ngủ với em chứ ? Em sẽ miễn phí cho anh ...


em muốn ngủ với anh!
_  Cái gì cơ hả em ? Em nói chơi chứ ?

1 cậu trai khá cao , cao hơn hẳn cô bé 1 cái đầu 1 phần tư, mặc dù cô này đeo 1 đôi giày có khi phải đến chục phân là ít. Trông anh ta có vẻ to con và cơ bắp .

Anh ta mặc 1 cái áo màu đen , hơi bó sát và quần bò đen . Rõ ràng là anh ta đang giả vờ , vì đến ông trông xe ngồi cách đó 5 mét còn nghe thấy rõ đến từng từ , thế mà anh ta còn hỏi lại

_ Anh sẽ ngủ với em chứ ? Em sẽ không lấy tiền đâu mà . Chỉ hôm nay thôi .

_  Ôi , haha ... Anh không đùa đâu ... Em về mà ngủ với mẹ ấy ... Thôi anh vào đây ...

Anh ta cười lớn , lộ cái răng khểnh dễ thương giống Đăng Khôi.

_ Ơ , anh đừng đi mà , em nói thật đấy! - Cô bé níu tay anh ta - Nghiêm túc đấy , anh ạ . Anh sẽ ngủ với em chứ ?

Anh ta thôi cười , trở lại vẻ mặt nghiêm túc , hơi cúi đầu xuống và dí sát vào mặt cô bé .

Có vẻ anh ta cũng uống được kha khá rồi , hơi thở nhiều mùi rượu.

_  A , nghiêm túc ah ... Vậy em nói đi ... Tại sao đòi ngủ với anh ....

_ Ơ ơ .... Em đang hỏi cơ mà ... Ai cho anh hỏi ngược lại . Anh phải trả lời trước chứ. Anh sẽ ngủ với em chứ ? _Cô bé nhắc lại câu hỏi 1 lần nữa.

_Ừ, vậy câu trả lời là không . Em hài lòng rồi chứ . Mặt em đáng nghi lắm . ( Cười gian )

_ Sao ? ... Sao lại đáng nghi j ? - Cô bé ngơ ngác.

_ Định lừa anh làm bố cái thai hở? - Anh cười hề hề - Trông mặt anh hơi ngố tí thôi , chứ anh không ngu ... Hề hề ...
_ Không .... Không phải thế ....

_ Không phải thế tại sao tự nhiên đòi ngủ với anh ? - Anh ta lại cúi suốt dí sát vào mặt nó .

_ Tại vì ... tại vì ....vì em thích anh ....

_ Thích anh ... Thích anh ... haha ... Vậy anh tên là gì ? - Vẫn dí sát và phả hơi rượu vào mặt nó .

_ Hơ ... Tên là gì thì làm sao em biết được .... - Nó gãi đầu gãi tai.
Read More ...

0 nhận xét


Câu chuyện vẫn tiếp tục đây, mời mọi người cùng thưởng thức...
King kong! king kong!
Tiếng chuông cửa nhà cậu vang lên inh ỏi, cậu lững thững bước từ trong nhà ra, dòm nghiêng ngó ra cổng. Một giọng nói chợt vang lên làm cậu giật mình:
_Chào cậu!!
Cậu vẫn ngẩn ngơ chưa hiểu j`, cậu lò dò bước tới cổng với vẻ mặt ngơ ngác. Tên đó lại kêu gào sau khi bị chờ đợi quá lâu:
_Ê! Mở cửa jùm đi!
Cậu dừng bước wát lạ:
_Ai dả? Có wen hông?
Tên đó đáp lại:
_Chưa nhưng cậu ra thì sẽ wen!
_Không wen thì miễn bàn đi, đây không rãnh!
Cậu bỏ một hơi vào nhà, tên đó gọi với theo:
_Tôi mới dọn tới, muốn làm wen, rãnh ghé nhà chơi nghen!
Cậu vẫn bỏ đi một nước vào nhà, như chẳng để ý lời tên đó nói...
Hôm nay cậu thức dậy sớm, không biết vì sao nữa, nhưng ko thể ngủ lại. Nhìn đồng hồ, mới 6h sáng. Cậu vươn vai thật đã, thật không nỡ bước ra khỏi chiếc giường yêu wí. Nhưng cậu vẫn đứng dậy và ra khỏi giường. Sửa soạn xong xuôi, cậu cùng chiếc xe đạp ra khỏi nhà. Cậu định kiếm j` đó để bỏ bụng, bụng cậu réo inh ỏi. Vừa để chân lên bàn đạp, cậu chợt nghe tiếng ai gọi í ới:
_Ê! Chờ chút!
Cậu way phắt lại thẩm tra xem có fải gọi mình hay ko. Cậu ngạc nhiên khi thấy con bé hôm trc lon ton chạy về phía cậu.
_Cậu ở nhà này đúng hông?- Nhỏ vừa nói vừa chỉ tay vào căn nhà để chứng thực câu nói của mình
Cậu lạnh lùng:
_Hỏi làm j`? Tui ở đâu kệ tui, tại sao phải nói cho u bik chứ?
Câu nói của cậu làm nhỏ sok đến đỏ mặt. Như ko chịu thua, nhỏ vẫn tiếp tục hỏi:
_Nhưng...Cậu ở nhà này đúng hông? Trả lời tui có hoặc ko, nhanh lên!
Cậu vẫn tỉnh lình, phán cho nhỏ một câu:
_Nhảm nhí!
Nói xong cậu vọt đi mất, ko để nhỏ kịp thốt lên tiếng nào. Nhỏ đứng đó tức hậm hực.
Nói j` thì nói, nhỏ cũng đáng yêu lắm chứ, con lai nà, mắt to, mũi cao, miệng cười xinh chán, lại cao nữa, nhưng hơi gầy một tí. Nhỏ mới cùng ba mẹ chyển đến con hẻm nhỏ này, nhà nhỏ cách nhà cậu chừng hai ba căn. Nhỏ tuy là con gái nhưng rất dạn. Vừa mới chuyển đến dc một ngày, nhỏ đã đi làm wen hầu hết các nhà ở trong hẻm. Chỉ còn cậu là nhỏ không thể nào tiếp cận dc. Nhỏ thấy hơi bùn, nhưng không vì bị từ chối mà nhỏ rút lui, nhỏ đã lên kế hoạch tiếp theo fải làm j`...
Muốn bik xem nhỏ chuẩn bị kế hoạch và thực hiện nó hư thế nào, mời các bạn đón đọc fần tiếp. Câu chuyện bắt đầu hấp dẫn rồi đấy!!! Chờ xem nhé! To be continue..........

Read More ...

0 nhận xét


Nếu 1 ngày tất cả mọi người trên thế giới này quay lưng lại vs tớ ...
... ấy sẽ mãi mãi ở bên tớ nhá ...
Nếu 1 ngày tớ làm mất tất cả mọy thứ, hứa vs tớ đi ...
... ấy sẽ không bao giờ biến mất ...
Nếu 1 ngày tớ bík tớ là kẻ thất bại ...
... ấy sẽ không bao giờ đốy xử vs tớ như 1 kẻ thất bại nhé ...
Nếu 1 ngày sẽ khôg còn tình yêu trên Trái Đất này ...
... ấy sẽ không còn yêu tớ nữa, nhưng đừng quên tớ nhá, vì còn nhớ là còn tình yêu ...
Nếu 1 ngày tớ khóc mà không nói cho ấy ...
... ấy đừng bắt tớ phải nóy là vì sao tớ khóc, nhưng hãy hỏi tớ là đã có chuyện gì ...
Nếu 1 ngày chính tớ bỏ rơy ấy ...
... đừng ngại mà hãy đến tát tớ thật đau nhớ, tớ thề là tớ sẽ ko bỏ rơi ấy lần thứ 2 ...
Nếu 1 ngày ước mơ của tớ bị vùi dập, hãy hứa là ...
... ấy sẽ thực hiện ước mơ của ấy thật tốt, rồy hãy đến bên tớ, cho tớ 1 lờy khuyên, và tớ sẽ lại cố gắng nhé ...
Nếu 1 ngày tớ nói là tớ thật sự mệt mỏy lắm òy ...
..... ấy sẽ hát cho tớ nghe như ngày nào ấy đã hát
.... ấy sẽ chúc tớ ngủ ngon như ngày nào ấy đã chúc
.... ấy sẽ mag lại cho tớ nụ cười mà ấy đã từng mang cho tớ
... & ấy sẽ lại khóc khi tớ làm tổn thương ấy ...
... Xin lỗi ... Thực sự xin lỗi ...
Nếu 1 ngày ấy lừa zối tớ...thì tớ sẽ ko zận ấy đâu, tớ chỉ mong một ngày nào đó ấy thực sự tin tưởng tớ và nói cho tớ nghe…
Nếu 1 ngày ấy thực sự ko còn iu tớ nữa, nói cách khác là ấy ghét tớ ...... .......... ............. ............. ....... ... …thì ấy hãy cho tớ bík vì sao ấy ghét tớ ròy tớ sẽ đi, đi mãi và ấy sẽ ko bao zờ nhìn thấy tớ nữa đâu...
Nếu 1 ngày ấy hỏi tớ rằng vì sao tớ thix ấy …
…thì tớ sẽ hok trã lời đc vì tớ cũng chả bík vì sao màk tớ thix ấy nữa >"< ngốc lắm đúng hok !!!
Nhưng Nếu 1 ngày ấy cần đến tớ ....
... tớ sẽ không bao giờ bỏ rơy ấy
Nhưng Nếu 1 ngày ấy nóy ấy không cần tớ nữa ...
... nhưng tớ chắc rằng, ấy ko cần tớ chứ ko phải tớ ko cần ấy ... tạm biệt ý nghỹ đó đy ...
Nhưng Nếu 1 ngày ấy tỳm được 1 ngườy bạn nào khác tốt hơn tớ
... hãy cho tớ 1 lý do chýk đáng ... rồy tớ sẽ đy ...
Nếu 1 ngày nào đó, tất cả nhưng điều này biến thành sự thật ...
...Tớ sẽ nắm thật chặt tay ấy không buông ...
Dù ấy có đẩy tay tớ ra, tớ sẽ lại nắm lấy 1 lần nữa ...
Tớ hứa ...
Read More ...

0 nhận xét



Read More ...

0 nhận xét

Nhận xét